Tin tức - Sự kiện / Xu hướng tiêu dùng
Ngộ nhận và tưởng bở đang dẫn đường người tiêu dùng mua hàng
Ngày đăng: 03/04/2015

Mọi người thường cho rằng quảng cáo toàn phóng đại cái tốt và lờ đi cái xấu của sản phẩm. Ít người thực sự cho rằng xịt Axe sẽ khiến các cô nàng vây quanh tới tấp hay thay đổi kem đánh răng sẽ làm răng trắng đến mức có thể khiến Jang Dong Gun đập đầu vào cột đèn... Tuy nhiên, các nhà sản xuất vẫn có cách đơn giản để quyến rũ người tiêu dùng khi luôn lấy những mong ước của người mua hàng ra để tô vẽ sản phẩm. Thậm chí, ngay cả khi người dùng nhận ra họ đã sai lầm thì vẫn có người "tiêu thì vẫn dùng" theo thói quen.

 

 
 
 
Mang lại “đẳng cấp” mới
 
Những người xem quảng cáo lâu năm với một chút chú ý có thể nhận ra một điều rằng: những từ như “sang trọng”, “cao cấp”, “tuyệt vời”… đã khiến cho người tiêu dùng lầm tưởng mình đang sử dụng một sản phẩm tốt hơn loại thông thường hay khỏe mạnh hơn. Nhưng hóa ra điều tuyệt vời nhất ở đây lại là trò chơi chữ!
 
Chẳng hạn, món McLean Deluxe của McDonald’s, “Deluxe” (trong tiếng Anh nghĩa là “hạng sang”) hóa ra lại tương đương với “đầy nước và rong biển”. McLean Deluxe hứa hẹn chỉ chứa 9% chất béo và 90% phần thịt xay ép miếng là từ thịt bò trong kích cỡ một chiếc bánh kẹp thông thường. Nhưng sau đó McDonald’s đã phải cho rút McLean Deluxe khỏi thực đơn vào năm 1996 mà không có lời giải thích nào, nhưng theo bác sĩ Lenny Lesser  và chuyên gia Robert Wood Johnson của Johnson Foundation Clinical Scholar, đó là do phần thịt xay nhuyễn thực chất chỉ toàn nước và rong biển. 
 
Một ví dụ nữa về sự khác biệt giữa ngôn từ và thực tế là “ít béo” hay “ít năng lượng”. Một nhóm tiêu dùng Mỹ đã phát hiện ra rằng sự khác biệt giữa lựa chọn “ít béo” và suất ăn thông thường là gần như không đáng kể. Theo Daily Mail, một gói bánh chocolate McVitie loại thường chứa 85 calo, còn loại “ít béo” chứa… 77 calo. Sữa chua ít béo của Tesco chứa 130 calo trong khi sữa chua Activia loại thường là 123 calo.
 
Thử nghiệm đã chứng minh…
 
 
 
 
Trong tiếng Anh có một thuật ngữ gọi là “cherry picking”, ám chỉ về việc đưa ra các bằng chứng/minh chứng một vấn đề gì đó “một cách có chọn lọc” (như việc lựa trái cây). Chẳng hạn chúng ta thường rất hay nghe thấy những thống kê kiểu như “Hơn 90% phụ nữ lựa chọn dùng…” Nhưng đó hầu hết là những thống kê ít khi được kiểm chứng thực tế. Dầu cá là một ví dụ điển hình. Những bậc cha mẹ có con nhỏ sẽ rất quen thuộc với lời tuyên bố đầy hân hoan của một số công ty rằng: những thử nghiệm đã “chứng minh” dầu cá giúp trẻ tập trung hơn. Họ có số liệu, họ có thống kê nghiêm túc, họ không thể nói dối được. Đó là những gì hầu hết mọi người nghe được thông tin này sẽ nghĩ. Nhưng khi phóng viên của Observer tìm hiểu thì mới vỡ lẽ: thống kê được nói đến là từ một cuộc nghiên cứu nho nhỏ về Omega-3, chứ không phải dầu cá (họ cho trẻ dùng liều omega-3 riêng), với số lượng mẫu ít đến thảm thương: 33 trẻ, trong khi chỉ riêng Mỹ có chừng 47 triệu trẻ em dưới 11 tuổi. Các con số không nói dối, chỉ là những điều làm nên con số đó lại chẳng được nhắc đến. Nhưng nhờ sự khẳng định “tảng băng trôi” trên mà những viên dầu cá bùng nổ nhanh chóng. 
 
Kiến thức là một đại dương bao la. Chúng ta không thể biết được hết. Do đó, chúng ta phải nhờ đến các chuyên gia. Không thể phủ nhận sự hiểu biết của chuyên gia, trừ những người có… phong bì đặc biệt trong túi. Hãng dược phẩm Pfizer từng dính líu đến bê bối hối lộ 60 triệu USD cho các bác sĩ để họ quảng cáo cho sản phẩm của công ty. Hay năm 2013, GSK đã thừa nhận tiến hành hối lộ các quan chức, chuyên gia y tế của Trung Quốc. Xét đến cùng, các chuyên gia cũng là nhân viên làm công ăn lương (và thưởng) thôi.
 
Chúng trông thật ngon!
 
 
 
 
Có thể nói là sản phẩm của các hãng đều là những “người mẫu đặc biệt ăn ảnh”. Không ít người đặt chân đến McDonald’s nhờ hình chiếc bánh kẹp với lát thịt thật dày, rau xanh tươi rói cùng lát phô mai được xắt cực kỳ vuông vắn. Nhưng hóa ra, thịt có thể bở, rau có thể hơi dập một chút hay phô mai thì chảy hết cả. Cũng không ít người hào hứng bóc ra gói bánh có nhân kem/chocolate thật dày và rồi chưng hửng khi nhìn thấy hiện vật. Hóa ra, các sản phẩm tiêu dùng thậm chí còn đi trước cả khi phong trào “tự sướng” với những bức hình long lanh bùng nổ. Đây thực sự là một chiêu quảng cáo mà hầu hết các doanh nghiệp đều dùng, bởi các doanh nghiệp có thể bị bó buộc theo tiêu chuẩn an toàn chi tiết từng gram, từng ml thành phần, và cũng có thể bắt sử dụng hình ảnh sản phẩm thực, nhưng lại cũng không cấm họ “trang điểm” cho hình ảnh đó. Có lẽ họ e rằng nếu không cho phép, ngay cả những đôi giày được đánh xi cũng không thể lên hình được.
 
Chúng đánh bật…
 
 
 
Khi dịch SARS bùng phát, mọi người lao đầu ra ngoài tìm mua các sản phẩm của Lysol hay Kleenex với niềm tự tin rằng “mình không thể bị virus xâm nhập”. Nhưng ngay khi dịch bùng phát lên mà người đã có thời gian tiến hành những thử nghiệm sâu sắc để đưa ra lời khuyên trước công chúng thì đó quả thực là một tốc độ của siêu nhân. Hầu hết các báo cáo đều không được kiểm chứng rõ ràng. Ngay cả trong trường hợp chúng có hiệu quả thì vẫn luôn có xác suất ngoài ý muốn. Những ai thích xem phim truyền hình nổi tiếng Friends (Những người bạn) hẳn còn nhớ nhân vật Ross và Rachel vẫn có con ngoài ý muốn dù dùng bao cao su. Khi đọc lại vỏ hộp họ mới vỡ lẽ: Có công hiệu 97%! 
 
Ngay cả khi đã có sự đính chính thì vẫn rất khó làm thay đổi việc con người tìm đến các loại thuốc trị liệu “đặc biệt” như cứu cánh cho cuộc sống của họ. Có lẽ, nhiều người tiêu dùng cũng biết thế giới thực không như trong truyện cổ tích, nhưng nếu họ không còn niềm tin và có thứ để tin thì họ biết sống sao?
 
Đã tốt nay còn tốt hơn…
 
 
 
 
Đó thực sự là lời rao hàng nhàm chán của các nhà quảng cáo. “Tốt” tức là phải có tiêu chuẩn. Nếu đáp ứng được tiêu chuẩn “tốt” đó thì thực sự chẳng còn gì để làm thêm nữa. Bia Peroni là một sản phẩm đắt tiền ở Anh (thậm chí cả Việt Nam) , nhưng ở Ý, nó chỉ là thứ đồ uống rẻ tiền nhạt nhẽo. Sự khác biệt này là do bộ não con người đã bị sự dẫn dắt sai lầm từ quảng cáo. Hóa ra, theo nghiên cứu của Viện Công nghệ California và Đại học Stanford, người tiêu dùng tin rằng nó là thứ rượu hảo hạng chỉ đơn giản vì nó được gắn thẻ giá 90 USD.
 
 
Lục Kiếm (songmoi.vn)
Nhà tài trợ - thành viên

Dong ho - Đồng hồ - Đồng hồ nữ - Dong ho nu