Tin tức - Sự kiện /  Kinh doanh
Căn bệnh “dị ứng” hàng Made in China của người Việt
Ngày đăng: 28/09/2016

“Miniso là hàng Trung Quốc gắn mác Nhật?” Đây là câu hỏi râm ran mà suốt mấy ngày nay các tờ báo lớn nhỏ đều lùng sục đi tìm câu trả lời rõ ràng. Nhân chuyện Miniso có phải hàng Trung Quốc hay không, tôi xin phép được bàn về căn bệnh “dị ứng” hàng Trung Quốc của người Việt mình.

 

Miniso – Đại gia bán lẻ Trung Quốc mang danh Nhật Bản?
 
 
Những người tiêu dùng “thông thái”
 
Youtuber Dan hauer, thầy giáo người Mỹ tại Việt Nam đã nhắc về một thói quen xấu của người Việt: Lo lắng không đúng lúc, đúng chỗ trong clip “Năm điều ở Việt Nam mình không thể hiểu”. Trong đó thầy Dan ví dụ về trường hợp người Việt luôn lo sợ khi ăn phải thực phẩm Trung Quốc. Và ít nhiều chúng ta thấy chính mình trong đó, luôn luôn cảnh giác với đồ ăn Trung Quốc cũng như những hàng hóa đến từ nước láng giềng.
 
Việc lo lắng về đồ Trung Quốc là một điều hoàn toàn dễ hiểu bởi ngày nay hàng hóa nhập lậu, hàng không đảm bảo chất lượng luôn trôi nổi trên thị trường, gây ảnh hưởng xấu tới sức khỏe người tiêu dùng. Tuy nhiên, điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây, là người Việt luôn lo lắng thiếu căn cứ, với suy nghĩ “lo nhầm còn hơn bỏ sót”. Họ cho rằng, muốn là người tiêu dùng thông thái, cứ tẩy chay tất cả sản phẩm đến từ Trung Quốc cho chắc.
 
Căn bệnh sợ hàng Trung Quốc giống như bệnh dị ứng vậy. Nổi mẩn là ngứa, nhìn thấy hàng Trung Quốc là sợ, là e dè. Miniso khi về tới Việt Nam cũng khiến cho bao người tiêu dùng “ngứa ngáy” và “dị ứng” với các sản phẩm chi chít chữ Nhật nhưng cuối bao bì lại có dòng chữ “Made in China”. Nhìn thấy mác Trung Quốc là người Việt đã thấy không an toàn.
 
Trên mạng xốn xang những lời bình luận không mấy tích cực dành cho Miniso thì các cửa hàng mới khai trương của thương hiệu này vẫn đông đúc nhộn nhịp như thường. Bởi Miniso là cả một thế giới hàng hóa giá rẻ, nơi bạn có thể tìm thấy bất cứ món đồ nào với cái giá mềm hơn giá thị trường rất nhiều. Ngoài ra, Miniso cũng tích cực trong việc marketing thương hiệu: từ việc mời những hot facebooker tham gia ngày khai trương, cho tới những chương trình ca nhạc hấp dẫn,…Từng ấy cách làm truyền thông đã đủ khiến dân tình mê mẩn, đặc biệt là giới trẻ - những người có nhu cầu hàng hóa cao nhưng thu nhập thấp. Hàng Trung Quốc hay không thì về nhà lên mạng bàn tiếp, việc bây giờ là phải mua mấy thứ đồ hấp dẫn về nhà đã.
 
Miniso không phải là trường hợp cá biệt duy nhất. Daiso – một thương hiệu đồng giá của Nhật Bản đã có mặt tại Việt Nam từ trước, cũng ngập tràn hàng hóa gắn mác Made in China, khiến người dùng hoang mang về xuất xứ sản phẩm. Nhưng vẫn tiếp tục một nghịch lý: lo thì lo nhưng mua vẫn cứ mua.
 
Đây không còn là câu chuyện của sự nghịch lý giữa việc “lo” và “mua”, mà đây là bài toán đặt ra cho phía báo chí và nhà sản xuất trong nhiệm vụ cùng hợp tác để đưa đến người tiêu dùng những thông tin chính xác về sản phẩm. Đồng thời, còn là chuyện phải bàn về sự thông thái của người Việt khi mua sắm.
 
Người tiêu dùng có quyền được khó tính
 
 
Logo của Miniso có sự “đồng điệu” về màu sắc và thiết kế với logo thương hiệu đồng giá Nhật Bản nổi tiếng Uniqlo
 
 
Trong câu chuyện của Miniso, bài toán thách thức này vẫn chưa được giải quyết triệt để. Mấy ngày vừa qua, một vài tờ báo đã trích lời ông Miyake – một trong hai nhà sáng lập nhằm gián tiếp khẳng định nguồn gốc Nhật Bản của Miniso “Nếu được dùng 1 câu để giới thiệu về Miniso, tôi sẽ nói: Miniso được thành lập tại Nhật Bản năm 2013”. Tuy nhiên, một số báo mạng khác đã tung ra những bằng “bằng chứng sự thật” để khẳng định Miniso chỉ là hàng Trung Quốc trá hình thương hiệu của Nhật Bản. Từ việc phân tích logo của Miniso có sự “đồng điệu” về màu sắc và thiết kế với logo thương hiệu đồng giá Nhật Bản nổi tiếng Uniqlo, cho tới việc khẳng định ông Miyake Jyunya từng thừa nhận trên truyền hình và báo chí Nhật rằng Miniso 100% vốn Trung Quốc,…tất cả đã khiến người Việt nửa tin nửa ngờ. Những luồng thông tin trái chiều tiếp tục làm hoang mang, không dập tắt triệt để những hoài nghi của khách mua hàng.
 
Người tiêu dùng ngày nay có quyền được khó tính và biết về rõ nguồn gốc xuất xứ của các sản phẩm họ đang quan tâm. Tuy nhiên, biết một cách chính xác khác hoàn toàn với việc “nghi ngờ” những thông tin không cụ thể, không rõ ràng. Cung cấp những thông tin chính xác về sản phẩm là nhiệm vụ của phía nhà sản xuất, cũng như phương tiện báo chí chính là nơi thực hiện việc truyền tải thông tin tới người tiêu dùng.
 
Muốn chữa bệnh “dị ứng” còn nằm ở thái độ luôn “phòng ngừa” của người tiêu dùng, tức là học cách hoài nghi “có cơ sở”. Trước những sản phẩm gây nhiều hoang mang, lo lắng, tốt nhất hãy dừng tay mua sắm và sử dụng cho tới khi có thông tin chính thức đến từ phía nhà sản xuất. Đồng thời, cũng không nên đánh đồng tất cả, tẩy chay mọi hàng hóa Trung Quốc mà bỏ lỡ những cơ hội được sử dụng hàng chất lượng tốt với giá thành vừa phải.
 
Căn bệnh này không phải ngày một ngày hai có thể chữa dứt điểm, bởi nó đã trở thành thói quen mua hàng của người Việt. Không riêng gì hàng Trung Quốc, bất cứ sản phẩm nào gây ra sự hoài nghi, người Việt đều sẵn sàng dấy lên làn sóng tẩy chay mà chưa có sự xác thực tới từ các cơ quan có chức năng. Tuy nhiên, với sự chậm chạp trong cách thông tin của những cơ quan giám định, người tiêu dùng cũng chả mấy tin cậy mà lấy đó làm thước đo, bởi đến khoai tây, hoa quả Trung Quốc độc hại mà ông Cục trưởng cục bảo vệ thực vật còn khuyên dân là ăn vẫn… an toàn. Bởi vậy căn bệnh dị ứng hàng Trung Quốc đã có cơ sở và thời gian quá lâu, muốn “chữa” nó chỉ bằng vài sản phẩm tốt vẫn chưa đủ để nỗi sợ bị đẩy lùi.
 
  
Hà Ngân (songmoi.vn)
Nhà tài trợ - thành viên

Dong ho - Đồng hồ - Đồng hồ nữ - Dong ho nu